Tâm sự Fan Running man số 1 : LỜI GỬI GẮM CHO GIẤC MƠ KHÔNG HOÀN HẢO

Với mong muốn đưa Running man và các Runner xích lại gần nhau. Runningman7102.com ( FB Runningman9012) cảm ơn các thành viên đã giành tình cảm cho chương trình cũng như các thành viên. Page sẽ cố gắng xây dựng một chuyên mục Tâm sự của Fan với mục đích đăng tải những tâm sự của Fan.

Yêu cầu: Thể hiện quan điểm một cách văn minh. Không dùng ngôn từ đả kích bất cứ thành viên nào ( Đó là sự khách biệt giữa Runner và Hater Running man).

Và mới đây, là tâm sự của một Bạn Fan ( bạn ấy đề nghị giấu mặt và muốn AD sử dụng luôn bí danh : Fan giấu mặt với những tâm tư của bản thân về chương trình.) Đây là bài viết thể hiện tâm sự của Fan gửi tới Runningman9012, do vậy đề nghị không đăng lại và sử dụng tại nơi khác dưới mọi hình thức !

Tâm sự của Fan giấu mặt

LỜI GỬI GẮM CHO GIẤC MƠ KHÔNG HOÀN HẢO

” Hồi bé, tôi nhớ có 1 bộ phim tôi rất thích xem, có thể nói là “phát cuồng” vì nó, nhưng cuối cùng tôi bỏ không xem nữa chỉ với lí do: phim đổi diễn viên chính. Vẫn là đạo diễn ấy, vẫn những nhân vật phụ ấy, vẫn bối cảnh ấy…Chỉ vì mất đi nhân vật chính, tất cả đều hoá thành nhạt nhẽo. Nên tôi bỏ.

Lại nói, vì thế tôi rất hiểu tâm thế của những người xem Running man được mấy năm, không thể chấp nhận được việc thành viên cũ ra đi, thành viên mới thế chỗ vào. Thậm chí có 1 số người nói rằng thích ngay được 2 thành viên mới chính là một sự thay lòng đổi dạ, là một sự phản bội 7012. Chỉ có 7012 là họ chấp nhận, 7012 là mãi mãi…

Nhưng đến một ngày, tôi chợt nhận ra rằng: dù bộ phim tôi bỏ không xem nữa, thì nó vẫn chiếu tiếp, và nó vẫn được rất yêu thích là đằng khác. Hoá ra, bộ phim đó là tâm huyết của những người còn lại. Còn diễn viên ra đi, có lẽ là vì chuyện cá nhân nào đó nên không thể theo tiếp bộ phim được. Là chuyện bất khả kháng, dù không ai muốn, nhưng phải chấp nhận.

Cuộc đời luôn luôn phải thay đổi, luôn luôn có những sự cố bất khả kháng như thế, không có cái gì là mãi mãi. Cũng giống như, bạn thích học cấp 1 đến đâu đi chăng nữa, thì hết tuổi bạn cũng phải lên cấp 2, cấp 3, rồi đi thi Đại học…Hoặc là bạn có yêu thương cha mẹ gia đình bạn đến đâu chăng nữa, thì cũng sẽ đến lúc bạn phải chia tay họ để đi lập một cuộc sống riêng…

Running man cũng thế, dù mọi người có cố gắng vớt vát nó đến đâu đi chăng nữa thì vẫn phải chấp nhận sự thật. Sự thật là từ trước khi Kang Gary đi, khoảng từ tập 300 trở đi, Running man đã ở trên đà đi xuống rồi. Các PD tâm huyết ra đi, kịch bản RM bị chê tơi tả từ khoảng năm 2014 đổ tới bây giờ…Thậm chí tôi nhớ có 1 tập, các thành viên RM ngồi lại tâm sự với nhau, lúc đó nhiều người đã tỏ ra lo lắng và áy náy vì khả năng của mình không còn nâng đỡ được RM. Trong đó, người nói nhiều nhất, nhiều trăn trở lo lắng nhất vì những vốn liếng hài hước của mình đã đem ra hết, sợ không còn gì đóng góp cho RM…chính là Kang Gary.

Gary rời Running man để tập trung vào âm nhạc và chăm sóc cho gia đình riêng của mình
Gary rời Running man để tập trung vào âm nhạc và chăm sóc cho gia đình riêng của mình

Ngày mà tôi hiểu ra, Kang Gary đi là điều bất khả kháng, bổ sung 2 thành viên mới cũng là điều bất khả kháng, thì tôi hiểu rằng mình nên chấp nhận. Không phải là thay lòng đổi dạ, mà là biểu hiện của sự trưởng thành, chấp nhận thay đổi, dù nó không dễ dàng. Thông cảm, hiểu cho chương trình, hiểu cho những người còn lại vẫn đang nỗ lực cố gắng mỗi ngày để vực dậy một chương trình đang trên đà đi xuống.

Sau khi Somin và Sechan vào, tôi thấy RM đổi gió. RM đánh mất cái chất cạnh tranh và thu hút như ngày xưa, nhưng lại thêm vào sự trẻ trung vui tươi. Tôi thích kiểu đùa hoặc nói điêu mà mặt không biến sắc của Sechan, cũng thích những màn quẩy tưng bừng bất chấp hình tượng của Somin. Dĩ nhiên, gu mỗi người một khác, có người thấy hay thì có người sẽ thấy dở. Cũng như chương trình Tìm kiếm tài năng ấy, có những tiết mục BGK chê tơi tả, nhưng khán giả bên dưới lại vỗ tay khen ầm ầm đấy thôi? Nhất là trong trường hợp của RM, cái cũ lại gắn với những kỉ niệm quá đẹp, cái mới thay vào dù tốt đến đâu vẫn không thể bằng. Nên chê hay khen là điều không tránh khỏi, nhưng “chấp nhận” hay “không chấp nhận” lại là chuyện khác. Nó là sự khác nhau của người biết thông cảm, biết cuộc đời không hoàn hảo mà vẫn yêu thương nó.

Tôi chẳng dạy bảo ai là hãy yêu thương tất cả các thành viên cũ và mới như tôi, hãy ủng hộ RM như tôi. Chỉ là một chút tâm sự không đầu không cuối, cùng một lời chúc đến những người đang nỗ lực cố gắng mỗi ngày để vực dậy chương trình yêu thích của mình.

Một ngày nọ, nhân lúc rảnh rỗi (và tự nhận là mình đã chấp nhận được sự thay đổi), tôi mở lại bộ phim tôi đã bỏ dở ngày xưa ra xem tiếp. Không còn quá ám ảnh với diễn viên mình yêu thích nữa, chỉ để ý cốt truyện, diễn xuất, kịch bản…Và tôi nhận ra, đúng là bộ phim vẫn rất hay, hay theo một kiểu khác trước, nhưng vẫn hay đủ để níu kéo người xem.

Chỉ là, bạn có chịu mở lòng ra để đón nhận cái hay đó hay không thôi. “

Tâm thư từ một fan giấu mặt gửi tới Runningman9012

Vui lòng không copy dưới mọi hình thức / Hãy thể hiện sự tôn trọng đến tác giả

Fan bình luận

comments